Tuổi 23, viết cho chặng đường dài phía trước

Tuổi 23, chợt nhìn lại mình sao thấy khác quá. Hơn 2 năm đi làm đã thay đổi gần như hoàn toàn thằng nhỏ. Không còn ngây thơ thánh thiện như xưa nữa, mà đâu đó có những góc khuất trầm tư hơn về cuộc sống, tương lai, gia đình…
Tuổi 23, không còn vô tư mặc áo rách nát, quần ngắn kịch cỡm hay kéo dép lê lèo xèo, hiên ngang đi lại mọi ngõ ngách thành phố, hay có những style thời trang đóng đinh thương hiệu tựa như mặc áo sơ mi với quần thể dục thật rộng, kéo dép lê nát giảng đường.
Tuổi 23, đã trải nghiệm một đời sinh viên hoành tráng, không chút hối tiếc, từ đáy xã hội, trải thảm đứng lên trên, đạp nát mọi ánh mắt dè bỉu, đại náo mọi ngõ ngách của trường học.
Tuổi 23, vừa chạy một quãng đường vòng tới nơi tốt nghiệp. Cảm thấy tự hào vì mình đi đường vòng lại nhanh hơn nhiều kẻ khác đi đường thẳng. Kết thúc thành công kế hoạch thay đổi con người cách đây 5 năm. Khi bạn thay đổi, cả thể giới sẽ thay đổi.
Tuổi 23, cảm thấy có chút ái ngại khi mặc lại áo mùa hè xanh / xuân tình nguyện / áo đoàn trường… một sáng mò vô trường ngỡ như là sinh vật lạ ngoài hành tinh. Đã qua rồi thời Hoàng Tử Hoang Dại.
Tuổi 23, gương mặt chưa đủ già nên đi đâu cũng bị tưởng là học sinh cấp 3, hay bị mấy đứa con gái gọi là bé… Nhưng tâm hồn không còn đủ trẻ để cảm thụ được thứ nhạc nhăn nhít vô hồn. Không biết từ bao giờ khi nghe một bản nhạc / một câu chuyện hay bộ film, mình hay đào sâu vào nội dung / thông điệp của nó hơn là hình thức thể hiện.
Tuổi 23, vẫn coi film hoạt hình hàng ngày nhưng sự khác biệt thể hiện ở cảm xúc. Có thể vừa cười đó rồi lại rớt nước mắt đó sau mỗi tập truyện Inuyasha hay Ranma ½. Bên cạnh tình yêu lứa đôi, có những thứ tình cảm cao quý hơn nhiều trong cuộc sống, đơn giản thôi, đôi lúc là ăn được 1 món ăn ngon, hay được ai đó cho cái bánh, hay cái giá phải trả để đánh đổi sự tự do trong mỗi nhân vật.
Tuổi 23, gia tài quý giá nhất là những kỷ niệm được gói gém cẩn thận qua những bản nhạc. Hoặc những khoảnh khắc vô thần trong mưa, chắc vì thế mà mình không ghét mưa bao giờ.
Tuổi 23, sống tự lập, không phụ thuộc và sẽ mãi như vậy! “Lòng trai muôn thuở những bước chân giang hồ…”
Tuổi 23, thấy được mặt tối của cuộc sống, cuộc sống không đầy màu hồng như tuổi 20, cảm nhận được trách nhiệm gia đình, ước mơ sự nghiệp từ hai bàn tay trắng.
——————-
Từ mai, không còn ăn bám xã hội với cái mác “sinh viên”.